Upload Nhạc ...
Chat ... Vào đây
|
Hát đi bài hát Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ
Lê thái Phúc
Buổi chiều Chủ nhật vừa rồi, một buổi chiều đẹp, nắng rực rỡ xen lẫn cái gay
gay lành lạnh do gió từ Canada đem xuống. Vui chân với mọi người, nghe theo
tiếng gọi của Sinh Viên, trèo lên tận ngọn đỉnh đồi Foothill, giang rộng hai
tay, hít không khí vào đầy hai lòng ngực, tôi đón chào kỷ niệm.
Tại đây tôi đã gặp bà Bác Sĩ Nguyễn tôn Hoàn, bà lão già 86 tuổi nhưng lại là
cô Sinh Viên Y Khoa của những năm 46, là người đã cất tiếng Quốc ca Việt Nam
đầu tiên. Tôi đã nghe những bản nhạc của một thời Sinh viên đầy mộng mơ và lý
tưởng. Tôi đã để lòng mình theo các anh chị Sinh Viên của những năm 50, trôi
theo giòng sông Hương đến 36 phố phường của Hà Nội và nghe những gót hài gỏ
nhẹ trên đường Duy Tân của các Sinh Viên Văn và Luật Khoa thuở nào.
"Thà như giọt mưa", "Trả lại em yêu", ... là những bài tình ca ray rứt, là
tiếng than từ Sinh Viên của thế hệ 70. "Còn gì nữa em, vì mai đây trên những
bãi chiến trường xa xôi, trên biển cả sóng gió ngàn khơI, anh không còn là gì
của em. Trên những vùng trời xa xôi đó, anh đã đem đời trai đánh đu với số
mệnh."
Và, cũng tại ngọn đồi nầy, tôi đã nghe lại những bài ca và tiếng hát của anh
Nguyễn đức Quang. Đây là lần thứ hai. Lần đầu tiên tôi gặp anh là tại một rạp
hát lớn trong Chợ Lớn, đêm đó anh đến để bơm một chút "ngạo nghễ" vào người
của chúng tôi, một chút hùng khí cho những anh chàng thư sinh mặt trắng. Vì
rạng sáng ngày hôm sau, chúng tôi phải vác ba lô, theo bước đàn anh để đi vào
cuộc chiến. Lần nầy anh đến với Khán Thính giả bằng những sáng tác của tuổi
học trò như bài "Anh em tôi", và những bài hát mới toanh mà tôi chưa kịp nhớ
tên.
Nói đến anh Nguyễn đức Quang là nói đến "Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ" (VNQHNN)
. Anh đã gieo hạt mà không ngờ giống đã nẩy mầm và sinh sôi trong lòng mọi
người dân Việt, nhất là trong đám Sinh Viên thời đó. Người ta chào đón VNQHNN
trong mọi cuộc sinh hoạt, ngoài xã hội, trong học đường, tại các Quân trường,
và ngay cả bãi chiến trường. Tôi đã từng cùng với các bạn vỗ tay và hát lên
bài ca nầy trong những góc trường Khoa học, tại các sân vận động Hoa Lư, Phan
đình Phùng, ... trong những đêm Giao Ca tại Trung Tâm Tạm Trú Hải Quân, sau
bãi tập bắn tại Cam Ranh, trên những chiếc GMC đổ vào quân trường Nha Trang.
Đã hơn 30 năm lưu vong tại xứ người, đâu có mấy ai còn nhớ VNQHNN. Họa chăng
là chỉ còn một nhóm nhỏ trong tập thể Hướng Đạo, và một số người vẫn còn nặng
nợ và trăn trở với núi sông. Nhưng tháng 12 vừa qua, anh em và con cháu của
chúng ta ở VN đã ngẩng đầu hát lên bài ca "ngạo nghễ", quyết đòi cho được
Hoàng Sa và Trường Sa. Than ôi !!! Những tiếng hát lại một lần nữa bị bóp
nghẹn bởi đám lãnh đạo cha chú già nua và khiếp nhược.
3 tháng nay trôi qua, những tiếng ca hùng tráng đã im nhưng tiếng vọng của
chúng đã mời gọi hồn thiêng sông núi trở về. Chúng ta không thể để tiếng hát
của anh em con cháu ta bên bờ Đại dương bị tắc nghẹn đau thương, chúng ta
không thể để Việt Cộng mặc nhiên an tọa để bán dần đất nước, chúng ta không
thể để đám Hồ cẩm Đào mặc nhiên quơ quào. Dân Tibet đã liều chết đứng lên để
nói lên khát vọng Tự Do Độc Lập. Và ở đây, chúng ta đã làm gì ... chúng ta đã
từng hãnh diện đếm con số 10,000 người cho hai chữ "Little Saigon". Đem 2 chữ
nầy so sánh với hai hòn đảo mà tổ tiên ta đã cố công gìn giữ hàng trăm năm,
hơn 100 chiến sĩ của cả 2 miền đã hy sinh để cố gắng giữ gìn, việc nào trọng
hơn.
Các bậc trưởng thượng, các bậc cha chú, anh chị em, bè bạn, và con cháu của
tôi ơi. Để không hổ thẹn khi gặp lại tiền nhân sau nầy, chúng ta phải đứng
lên hôm nay, chúng ta cần phải tố cáo với thế giới dã tâm của Trung Cộng,
chúng ta kêu gọi thế giới ghi nhận sự cướp biển và đất đai trắng trợn nầy, để
con cháu chúng ta có bằng chứng mà đòi lại mai sau. Chúng ta kêu gọi thế giới
tẩy chay Olympic 2008, hạn chế quan hệ mậu dịch để cảnh cáo hành động gian
manh tráo trở của Trung Cộng. Một tiếng nói sẽ không đủ, chúng tôi cần cô,
cần bác, cần anh, cần chị, cần cháu ... Chúng tôi cần 1000 hay 10000 hay hơn
thế nữa để tiếng kêu gào của chúng ta sẽ cao hơn, mạnh hơn. Chúng ta sẽ đổ xô
xuống thành phố San Franciso, trước tòa Lãnh Sự Tàu Cộng, 10000 người chúng
ta sẽ cất cao tiếng hát "Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ". Chúng ta sẽ hát lên
không những cho chúng ta mà cho đồng bào của chúng ta ở quê nhà, cho các em
Sinh Viên với tiếng ca không thoát ra được cổ họng. Chúng ta sẽ không hò hét
để giải tỏa sự bực dọc, chúng ta hát, tiếp nối bài hát bỏ dỡ của các em để
nhắc rằng bên các em còn có chúng ta.
|